Chúng Ta… – Xuân Diệu

Tụi xảo ác muốn giở trò cướp nước.Chó gian ngoa đưa mồm sủa đoàn người.Cắn răng lại, Anh Em ơi! cứ bước!Ngày mai hồng đập vỡ bóng đen thui. Giặc phản động hùa theo quân cướp nước.Súng cũng suông, miệng lưỡi có làm gì!Cắn răng lại, Anh Em ơi! cứ bước!Đời vô cùng sẽ diệt giống gian phi. Bọn chúng ta đứng vào hàng cách mạng,Đổ triều vua, xếp đặt lại non sông,Giữa sấm sét đã nêu cờ sán lạn,Lấy sao mai đặt giữa máu phun hồng; Thét vỡ cổ…

Read More

Đêm Đêm Tiếng Của Lòng Trung Bắc… – Xuân Diệu

Đêm đêm tiếng của lòng Trung Bắc Qua núi, qua sông, tới cửa đèo, Men biển, men rừng vô tới ruộng, Tìm em Nam Bộ gửi tình theo. Tiếng yêu đi thẳng vào gan ruột, Như máu trong thân chảy một giòng. Tiếng của tay chân thương máu mủ, Tiếng buồng gan phổi cảm non sông. Mình buồn, ta cũng chau đôi mắt, Máu chảy cho nên ruột phải mềm Gửi súng, gửi tin, và gửi dạ Vào Nam vun mãi đắp cho em. Đêm trăng ngủ thiếp trên mây bạc,…

Read More

Xuân Việt Nam – Xuân Diệu

I Xuân nước Việt khởi một ngày Tháng Tám. Triều dân gian lên với sóng Hồng Hà. Lụt cờ đỏ nổi giữa ngày u ám. Trời sao vàng mọc lúc nước bao la. Xuân lạ lùng thay! tràn tiếng Quân Ca, Đến mãnh liệt, vỡ cả bờ sống cũ. Lòng con trẻ, lòng thanh niên nhựa ứ. Ai có nghe lòng mới của nông phu? Họ đứng lên giật lấy núi ngàn thu; Sông vĩnh viễn, họ ùa vào cướp được. Sóng dân chúng lên với triều mực nước, Với triều…

Read More

Ngọn Quốc Kỳ – Xuân Diệu

I Gió reo, gió reo, gió Việt Nam reo; Mây bay, mây bay, mây hồng tươi sáng. Gió ca trên non, gió ngợi trên đèo; Gió hát trên đồng: máu đỏ cao treo. Gió bay đi, mà nhạc cũng bay theo, Đưa tin mới khắp trên trời nước Việt. Hoa cỏ đón, mà núi sông cũng biết, Cờ Việt Nam oanh liệt gió mừng bay! Vàng huy hoàng sinh giữa thắm hây hây. Thắm lộng lẫy nở quanh vàng rực rỡ: Tất cả vải là một cười thắm đỏ! Tất…

Read More

Thanh Niên – Xuân Diệu

Thanh niên ơi, ngươi đang ở cùng ta,Rộn tiếng mùa, và thay đổi cười hoa.Ngươi ríu rít như một rừng chim núi,Ngươi xôn xao như một vạn cây rừng;Nao lòng ta bằng muôn cánh yêu đương,Làm rợn ngợp như phất cờ trẻ mạnh.Ở trong máu thắm vì xuân trộn ánh,Suối ngươi đi, róc rách giọng hồng vàng,Xui chân vồng thành những bước nghênh ngangVà gót nhịp theo một lời hứa hẹn.Miệng thổi sáo, mày nghiêng đưa mắt bén,Ta liếc đời bằng những khoé ham mê;Ngươi treo đèn, ngươi mở nhạc,…

Read More

Mênh Mông – Xuân Diệu

Lòng rộng quá chẳng chịu khung nào hết, Chân tự do đạp phăng cả hàng rào; Ta mang hồn trèo lên những đỉnh cao Để hóng gió của ngàn phương gửi tới. Hoa cỏ mạnh xông lên mùi xứ mới, Đất nồng thơm dương tráng tựa chàng trai. Sông núi phơi xa, đường sá vươn dài: Ta hăng máu chạy tìm duyên trẻ mạnh. Tay thoắt mở đôi hồi nghe nẩy cánh, Dạ yêu đời thoả mấy vẫn chưa an, Và lòng ta như vậy đó, nhân gian! Ta có…

Read More

Tuyển Tập Tất Cả Bài Thơ Tình Của Xuân Diệu

Tên thật là Ngô Xuân Diệu, sinh ngày 2/2/1916 tại Tuy Phước, tỉnh Bình Định cũ, nơi cha là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp. Xuân Diệu sau ra Hà Nội học, 1938-1940 ông và Huy Cận ở gác 40 Hàng Than. Ông tốt nghiệp kỹ sư canh nông năm 1943, mất ngày 18/12/1985. Đây là trang danh sách liệt kê tuyển tập các tác phẩm, tập thơ và những bài thơ hay nhất của nhà thơ Xuân Diệu (Ngô Xuân Diệu). Vốn biết…

Read More

Nhà Thơ Xuân Diệu

Xuân Diệu (2 tháng 2 năm 1916 – 18 tháng 12 năm 1985) là một trong những nhà thơ lớn của Việt Nam. Ông nổi tiếng từ phong trào Thơ mới với tập Thơ thơ và Gửi hương cho gió. Những bài được yêu thích nhất của Xuân Diệu là thơ tình làm trong khoảng 1936–1944, thể hiện một triết lý bi quan, tuyệt vọng về tình ái nhưng lại có một mạch ngầm thúc giục, nhiều khi hừng hực sức sống. Nhờ đó, ông được mệnh danh là “ông hoàng thơ tình”. Ông từng được Hoài Thanh và Hoài Chân đưa vào cuốn Thi nhân Việt Nam (1942). Sau khi theo Đảng (1945),…

Read More