Tiếng Vàng – Xuân Diệu

Đêm trong động một tiếng vàng, Tiếng nghe êm ái, lắng càng dịu trong. Tiếng đưa hoà dịu vào không, Như rơi giọt bạc nằm trong da trời. Lung linh xoay giọt lệ cười, Vuốt ve man mác như lời nước xanh, Ấy là tiếng sao lanh lảnh nói, Hạt bóng trăng soi dọi đồng bằng; Sương đi còn một giọt ngừng, Mưa trời thu đọng trên từng biếc cao Gió qua lại rì rào năm cánh, Lụa phất phơ kêu ánh sao vàng. Vừng xa sông suối nói năng, Non…

Read More

Nguồn Thơ Mới – Xuân Diệu

Có một suối thơ chảy từ gần gũi, Ra xa xôi, và lại đến gần quanh. Một suối thơ lá ngọt với hoa lành Nói trong xóm, và dỡn cười dưới phố, Nguồn chẳng có tiên ca, không hạc múa, Bách tùng không, sương khói cũng đều tan. Những núi, đồi toàn ở xứ nhân gian, Những cây cối là thân người có máu, Mưa thế kỷ tuôn vào lòng nước dạo, Nếm đậm đà là bởi muối bồ hôi, Nghe thơm tho cũng bởi có hơi người, Hương sức lực…

Read More

Căm Hờn – Xuân Diệu

Đã đứng lên, những con người uất ức, Những thế hệ nuốt oan hờn giữa ngực; Đã đứng lên những chiến sĩ, những anh hùng, Những gươm thiêng, những giáo nhọn, những gan đồng, Những dạ sắt: đã đứng lên tất cả! Giã từ quá khứ trăm năm hận, Một bước sa cơ tủi vó hùm! Ngoảnh lại thời gian, bao hậm hực! Lỡ đường, nên nỗi giận trăm năm. Đã cháy rồi, ánh sáng giữa đêm tăm; Đã mọc giậy sao vàng trên nếp gió. Trong thắm thiết, giữa…

Read More

Mai – Xuân Diệu

Mẹ hiền ơi, chúng con như lúa sạ, Thấy nước lên phải lên kịp với triều. Đầu lúa nhỏ, nhưng mà đông lúa cả, Lên rào rào như một lũ tầm kêu. Đêm dưới nước ngạt vô cùng nô lệ. Đời chìm đắm bóp chẹt hết mầu vui, Nên bông lúa chạy thi từng thế hệ Lên trên trời nở lấy hạt vàng chơi! Mẹ yêu dấu, chúng con đùa thế đó; Mẹ chúng con đây, lòng chúng con đây, Hồ Chủ Tịch sống một nghìn tuổi thọ Xem chúng…

Read More

Đẹp – Xuân Diệu

Mai yếu đuối sao bằng thông mạnh mẽ? Dáng yêu kiều, sao bằng vẻ hùng anh Những chàng trai đương sức lực tươi xanh, Bước vạm vỡ như là đi chinh phục. Em đẹp, khi em phồng nét ngực Hít không gian và ngó thẳng trời xa, Khi cánh tay dang ôm cả sơn hà, Chân vút thẳng sắp lên đường vượt trải. Em đẹp quá khi em mày nhíu lại, Cặp mày xanh như rừng biếc chen cây. Em thảnh thơi như buổi sáng đầu ngày, Em mạnh mẽ…

Read More

Đời Anh Em Đã Đi Qua – Xuân Diệu

Đời anh em đã đi qua Sáng thơm như một luồng hoa giữa đời Hiểu làm sao hết em ơi Bốn năm kỳ diệu đất trời nhờ em Ngôi nhà, cánh cổng trái tim Khóm cây, con mắt ngày đêm đón mừng Em đi, anh ngóng trông chừng Anh về, miệng đã gọi lừng: em ơi! Bữa ăn thành một hội vui Có em gắp với, rau thôi cũng tình; Cảnh thường cũng hoá ra xinh; Có em, anh hết ngẫm mình bơ vơ Bốn năm đầm ấm say sưa…

Read More

Đa Tình – Xuân Diệu

Nghìn buổi sáng, bình minh xe chỉ thắm Đem lòng tôi ràng rịt với xuân tươi. Thuở xưa kia là con của mặt trời, Tôi có lửa ở trong mình nắng đọng. Đời muốn chữa cho tôi lành bệnh sống, Đem tuyết sương lời lẽ buốt vào gan; Tuyết sương mòn, băng giá phải trôi tan, Tôi là lửa chẳng bao giờ biết nguội. Tôi đã yêu từ khi chưa có tuổi Lúc chưa sinh, vơ vẩn giữa vòng đời; Tôi đã yêu khi đã hết tuổi rồi, Không xương vóc, chỉ…

Read More

Bác Đi Xa Cháu, Nhớ Ghê

Bác đi xa cháu, nhớ ghê Thằng cu Vũ, bác chưa về được thăm. Bây giờ cháu đã lên năm, Từ khi nhỏ xíu cháu nằm trên tay, Bác rất yêu cái thằng này, Tưởng như có cháu là hay trên đời. Bác xem là một con người Còn non, đang bú tay, vòi đó thôi; Có khi bác đứng bên nôi Muốn đưa cho cháu cõi đời đẹp hơn. Bây giờ cháu đã biết khôn Bác ngồi làm việc, cháu luôn chạy vào Bày trò chơi nhởi lao xao,…

Read More

Anh Về Ấm Thượng…

Anh về Ấm Thượng tìm em, Nhà gianh một túp, hương đêm một vùng. Bóng xanh vườn nhãn um tùm, Khói ngưng mặt nước, sương trùm đầu non Anh về Ấm Thượng thăm em, Gọi tên yêu, khẽ gõ rèm cọ khô, Em đang thức ngủ mơ hồ Tưởng rằng anh ở trong mơ gọi thầm. Thấy anh, em xiết nỗi mừng Nhìn em, gương mặt sáng bừng đêm khuya. Làng không một tiếng chân đi, Trái tim ta chuyện thầm thì cùng nhau. Đêm về Ấm Thượng chưa lâu,…

Read More