Một mùa Tết trung thu nữa lại sắp về, không khí trung thu đã tràn ngập trên khắp các con đường, con hẻm ở Sài Gòn. Tuy đã qua tuổi thơ ngọt ngào quà bánh, nhưng mỗi dịp Trung Thu tôi lại háo hức với những cảm xúc đan xen của tuổi thơ ấu.  Lòng lại bồi hồi, nhớ về một tuổi thơ năm nào cũng háo hức đón chờ rằm tháng Tám…

Sáng nay tôi vô tình đi qua phố Lồng Đèn ở khu người Hoa của quận 5, chợt choáng ngợp trước vô vàn những chiếc đèn ông sao, đèn kéo quân, đèn lồng đủ màu sắc, những chiếc mặt nạ đủ các nhân vật trong phim hoạt hình. Những sản phẩm y hệt nhau đẹp lộng lẫy nhưng vô cảm làm tôi chợt nhớ đến chiếc đèn ông sao xấu xí ngày nào của tuổi thơ tôi.

Tôi nhớ lũ trẻ con trong xóm nhỏ của tôi đã háo hức chờ đón Trung thu như thế nào. Mỗi lần đi học, chúng tôi lại ngắm nghía những cây tre bên đường để tìm những cái que thẳng nhất, ít đốt nhất rồi trở thành những chú kiến cần mẫn, tha “mồi” – những que tre – về tổ, cần cù, tỉ mẩn từng ngày.

Rồi nhớ lắm những ngày ở bên mẹ, hỏi những câu hỏi vu vơ ngờ nghệch đậm chất của đứa con nít vùng quê “Trung thu là gì hả mẹ, vì sao có ngày Trung thu? Vì sao lại có Chị Hằng, Chú Cuội? Chị Hằng, Chú Cuội là ai? Sao họ lại ở trên cung Trăng mà không ở cùng chúng ta?”

Tôi nhớ… nhớ những ngày cùng nhau làm lồng đèn cùng lũ trẻ con trong xóm, chúng tôi chen chúc nhau quệt hồ lên những thanh tre đã được bố gọt và cùng nhau dán những tấm giấy bóng kính nhiều màu sắc lên. Và  cái cảm giác hồi hộp chờ xem sản phẩm lên hình sau bao ngày trông ngóng.

Một chiếc đèn ông sao độc nhất vô nhị vì cái khoảnh khắc chúng tôi làm ra nó, cái chỗ méo ra do que tre có một cái đốt ở giữa, một cái cánh hơi bị rách vì thằng Cu cắt quá tay, một cái cánh bị lạc màu vì thiếu giấy cùng màu,…

không thể quên được trong ký ức tuổi thơ của chúng tôi. Những món đồ được làm từ chính bàn tay của chúng tôi luôn chan chứa trong nó sự thân thuộc và tình cảm không bao giờ tìm thấy ở những chiếc lồng đèn được bày bán đầy đường như bây giờ đâu.

Trung Thu ngày càng xa xôi với những kí ức trong sáng tôi đã từng có. Bây giờ trẻ con “giàu có” lắm, có nhiều hơn một chiếc đèn ông sao chợ Trung thu, có nhiều đồ chơi hơn ngày xưa lắm. Với quần áo đẹp, những chiếc đèn lồng nhựa đủ hình con vật, đi chơi những nơi đông vui xa lạ… Chúng thậm chí có cả thiên đường các trò chơi phong phú làm gì có hứng thú tự làm lồng đèn mà chơi nữa chứ. Ở đâu đó bài ca xưa rước đèn trông trăng cũng thưa thớt dần … Nhưng trong tôi có cảm giác Trung thu của chúng “nghèo nàn” đi những ký ức đặc biệt về những ngày Trung thu cho riêng mình.

Bây giờ Trung thu cũng kéo dài lắm, những chiếc bánh Trung thu đã bày bán trước đó vài tuần nhưng chẳng ai biết nó đi đâu về đâu trong kế hoạch “ngoại giao” của người lớn, ít còn ai nhớ đến ngày đoàn viên ăn bánh cùng gia đình, người thân nữa. Có cảm giác Trung thu của trẻ con cũng bị người lớn “dành phần” mất rồi..

“Có chút hoài niệm tiếc nuối khi chiếc đèn lồng chỉ còn được rước trong ký ức về tuổi thơ của những người lớn ngày xưa”

Thế nên, tôi vẫn mong muốn giữ lại cho tôi những ký ức ngọt ngào về những ngày Trung Thu tuyệt đẹp sẽ đi qua trong đời mình. Như vẫn còn tiếng trống múa lân, múa rồng, được ca hát rước trăng khắp khu phố, như lúc chia nhau phần bánh, múi bưởi, quả hồng .. Tôi yêu sự ngây thơ của tụi nhỏ như chính ngày xưa của mình đã từng ngước mắt nhìn chị Hằng, như lúc nghe mẹ kể chuyện chú Cuội. Tôi nhớ và tôi yêu những cảm xúc Trung Thu đem lại ngày ấy cho đến bây giờ.

Ở đâu đó đêm rằm của một miền quê tôi đã từng sống, vẫn còn tiếng hát trẻ con vang xóm làng rước đèn “ông sao năm cánh tươi màu”, vẫn sáng bừng đêm Thu những lồng đèn bằng ống lon, hộp nhựa thắp nến, vẫn sáng lên những nụ cuời trong sáng hồn nhiên… Ở đâu đó, còn một ngày để trẻ em được trọn vẹn vui sướng.

Và trong thâm tâm, vẫn luỡng lự với câu hỏi, tụi trẻ bây giờ làm gì có được niềm vui nhỏ bé mà đầy ý nghĩa như thế?

Và… trong thâm tâm tôi cũng có nỗi buồn đầy sâu lắng… Trung Thu này con không về ăn bánh Trung thu cùng mẹ được…

” Trung Thu là tết đoàn viên
Đi xa hay nhớ mẹ hiền chờ mong
Trang cao vừa sang, vừa trông
Con về với mẹ ấm lòng mẹ ơi “

Đóng góp ý kiến

Bình luận

Trung Thu Chỉ Còn Lại Trong Ký Ức
4.8 (96.67%) 6 votes
Bạn cảm thấy thế nào về bài viết này?
Share your vote!
0
0
3
0
0
0
0
0
0
0

Leave a comment

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *