Vịnh Cái Cờ – Xuân Diệu

Cũng xanh, cũng đỏ, cũng thì cờ! Nấp bóng cờ ai, ngó mập mờ? Thẹn với gió sương, bay lấp ló, Hổ cùng non nước, phất bơ vơ. Đỏ này vốn thiệt pha bằng gấc, Nhuộm thắm phẩm tàu, xinh đẹp thật. Không dùng tranh đấu, chỉ dùng treo, Chẳng phải gió thơm, mà cũng phất! Đỏ cùng xanh trắng, trông na ná… Đánh lộn con đen, nghe cũng khá! Song song ba cái sọc ngang ngang Trông giống quẻ ly khi trước quá. Chửi hoài xấu miệng, có ai…

Read More

Đẹp – Xuân Diệu

Mai yếu đuối sao bằng thông mạnh mẽ? Dáng yêu kiều, sao bằng vẻ hùng anh Những chàng trai đương sức lực tươi xanh, Bước vạm vỡ như là đi chinh phục. Em đẹp, khi em phồng nét ngực Hít không gian và ngó thẳng trời xa, Khi cánh tay dang ôm cả sơn hà, Chân vút thẳng sắp lên đường vượt trải. Em đẹp quá khi em mày nhíu lại, Cặp mày xanh như rừng biếc chen cây. Em thảnh thơi như buổi sáng đầu ngày, Em mạnh mẽ…

Read More

Thanh Niên – Xuân Diệu

Thanh niên ơi, ngươi đang ở cùng ta, Rộn tiếng mùa, và thay đổi cười hoa. Ngươi ríu rít như một rừng chim núi, Ngươi xôn xao như một vạn cây rừng; Nao lòng ta bằng muôn cánh yêu đương, Làm rợn ngợp như phất cờ trẻ mạnh. Ở trong máu thắm vì xuân trộn ánh, Suối ngươi đi, róc rách giọng hồng vàng, Xui chân vồng thành những bước nghênh ngang Và gót nhịp theo một lời hứa hẹn. Miệng thổi sáo, mày nghiêng đưa mắt bén, Ta liếc…

Read More

Sầu – Xuân Diệu

Người về đấy, loà xoà lê áo cũ, Hỡi Sầu Tư che dấu mặt âm u! Coi, tội chưa, đầu chất bụi thiên thu Không ngẩng được, và tóc thì quét đất. Buồn thế hệ ta cũng đang u uất; Chúng ta đau, thôi em tới đây mà! Mơn man nào, em đừng khóc, đôi ta Thế, riết thế, hãy vòng tay chật nữa. Cho em hút những chút hồn đã rữa; Cho em chuyền hơi độc rất tê ngon; Em, rắn êm, moi những vụn tim mòn, Đùn khói…

Read More

Chiều Đợi Chờ – Xuân Diệu

Hôm nay chiều đợi chờ Nắng nhỏ cành vương vấn. Sương hồng cây ước mơ; Em đến; lòng van khấn. Chân thơm mang gió lại Tay đẹp ngỡ ngàng chi. Ngoảnh đầu che sắc thẹn Nghiêng đầu im bóng mi. Lòng tôi rung động như Hoa hồng trong cốc nước. Chim cao êm ái về Đêm ngất triền miên bước. Ai để bàn tay ngọc Run run hoa lá gần. Thoảng màu đôi mắt lọc, Bên lòng vang gió ngân.                      …

Read More

Dâng – Xuân Diệu

Đây chùm mong nhớ, khóm yêu đương, Đây nụ mơ mòng đợi ánh sương, Đây lá bâng khuâng run trước gió; Đây em, cành thẹn lẩn cành thương. Tất cả vườn anh rất đợi chờ, Bởi vì em có ngón tay thơ. Đến đây em hái giùm đôi lộc, Kẻo tội lòng anh tủi ước mơ. Bước đẹp em vừa ngụ tới đây, Chim hoa ríu rít, liễu vui vầy. Hãy làm dáng điệu xuân ôm ấp: Ánh sáng ban từ một nét tay.            …

Read More

Ý Thoáng – Xuân Diệu

Ý tôi là những cành trinh nữ Trong cỏ e dè lá hổ ngươi; Khép nép ngoài sương hoa mắc cỡ, Run run giây nhỏ thẹn tay người. Du dương như những gái thời xưa Động bóng chàng trai, vội trốn ngừa; Ai ngỡ sau mành đang thấp thoáng, Duyên thầm se sẽ mắt len đưa. Hơn gió thay hơi, nước chuyển màu, Ý tôi là những thoáng qua mau: Sao xuyên trời mộng mong manh sáng, Mặt ngẩng nhìn cao vơ vẩn thu. Mùa xuân bay lượn bướm như thơ,…

Read More

Đi Dạo – Xuân Diệu

Tôi là một kẻ làm thơ… thẩn, Đi hỏi tình yêu giữa cảnh trời. Gió chải trong đầu không biết lược, Mây vờn qua mắt chứa xa khơi. Của nhành trĩu trĩu, lá âm âm Tôi hiểu chờ riêng với muốn thầm. Tiếng nhỏ vừa lan trong kẽ biếc, Ấy là vạn vật nức xuân tâm. Tôi để da tay ý dịu tràn Gửi vào cây cỏ chút mơn man. Chân trần sung sướng nghe da đất, Tôi nhận xa xôi của dặm ngàn. Bước bước giang hồ giữa mát tươi, Đi…

Read More

Giã Từ Thân Thể – Xuân Diệu

Giã từ thân thể muôn yêu dấu! Người sẽ về tay ai, biết đâu! Chớ mộng cánh tay cành chuốt ngọc, Mơ chi con mắt lặng gieo sầu. Thôi nhé từ đây thôi bén vương, Bên nhà rào giậu chắn yêu đương. Thôi nhé, lòng ơi, thôi hết nhé, Hết mà! ly biệt giữa tình thương. Người sẽ nằm êm không nhớ tôi; Đêm đêm hoa biếc nở đôi hồi Trong màn hoan lạc. – Tôi mơ thức Ở phía trời này, không một ai. Nhớ, nhớ làm chi! Xin…

Read More

Yêu Mến – Xuân Diệu

Bao nhiêu sầu, ôi sầu biết bao nhiêu Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu! Một phút gặp thôi là muôn buổi nhớ; Vài giây trông khơi mối vạn ngày theo. Mộng bay chơi nhằm một buổi trời chiều, Gặp tóc biếc; tưởng sắc ngày xưa nở! Nửa câu nói, một chút cười, đôi tiếng thở Tình cờ qua trên miệng mở quá xinh: Ta ngây thơ vội tưởng họ yêu mình, Về dâng vội cả ân tình thứ nhất. Đương vương chủ ta bỗng thành hành khất, Chỉ vì…

Read More