Đi Dạo – Xuân Diệu

Tôi là một kẻ làm thơ… thẩn, Đi hỏi tình yêu giữa cảnh trời. Gió chải trong đầu không biết lược, Mây vờn qua mắt chứa xa khơi. Của nhành trĩu trĩu, lá âm âm Tôi hiểu chờ riêng với muốn thầm. Tiếng nhỏ vừa lan trong kẽ biếc, Ấy là vạn vật nức xuân tâm. Tôi để da tay ý dịu tràn Gửi vào cây cỏ chút mơn man. Chân trần sung sướng nghe da đất, Tôi nhận xa xôi của dặm ngàn. Bước bước giang hồ giữa mát tươi, Đi…

Read More

Giã Từ Thân Thể – Xuân Diệu

Giã từ thân thể muôn yêu dấu! Người sẽ về tay ai, biết đâu! Chớ mộng cánh tay cành chuốt ngọc, Mơ chi con mắt lặng gieo sầu. Thôi nhé từ đây thôi bén vương, Bên nhà rào giậu chắn yêu đương. Thôi nhé, lòng ơi, thôi hết nhé, Hết mà! ly biệt giữa tình thương. Người sẽ nằm êm không nhớ tôi; Đêm đêm hoa biếc nở đôi hồi Trong màn hoan lạc. – Tôi mơ thức Ở phía trời này, không một ai. Nhớ, nhớ làm chi! Xin…

Read More

Yêu Mến – Xuân Diệu

Bao nhiêu sầu, ôi sầu biết bao nhiêu Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu! Một phút gặp thôi là muôn buổi nhớ; Vài giây trông khơi mối vạn ngày theo. Mộng bay chơi nhằm một buổi trời chiều, Gặp tóc biếc; tưởng sắc ngày xưa nở! Nửa câu nói, một chút cười, đôi tiếng thở Tình cờ qua trên miệng mở quá xinh: Ta ngây thơ vội tưởng họ yêu mình, Về dâng vội cả ân tình thứ nhất. Đương vương chủ ta bỗng thành hành khất, Chỉ vì…

Read More

Hết Ngày Hết Tháng – Xuân Diệu

I Hết ngày, hết tháng, hết! em ôi! Kinh hãi không gian quặn tiếng còi, Anh ngóng tìm em, tuy thấy đó. Sắp xa, thôi cũng tựa xa rồi! Đầu nghiêng, môi gượng, mắt mơn da, Chân luyến bên chân, thế nghĩa là… Ôi những bàn tay không dứt được, Ôi lời căng thấp giọng hò la! Khắc giờ tan lụn, dạ chon von, Không dám nhìn xa sắc núi non. – Hãy nhớ ngoảnh đầu khi khuất hẳn, Cho anh tưởng tượng: vẫn đang còn. II Đêm qua mưa gió lạnh…

Read More

Kỷ Niệm (I) – Xuân Diệu

Tặng Ngô Nhật Quang Ôi ngắn ngủi là những giờ họp mặt! Ôi vội vàng là những phút trao yêu! Vừa nắng mai sao đã đến sương chiều? Em hờ hững, để cho lòng anh lạnh. Em có nhớ một buổi chiều yên tịnh Chúng ta chìm trong một biển ái ân, Chúng ta say trong chén rượu tuyệt trần, Mà tình ái rót đầy dâng bạn mới. Anh gọi nhỏ kể tai em: “Em hỡi!” Trên tay anh em bèn viết: “Anh ơi”. Rồi ngó mê nhau, ta mỉm mắt cười, Và lặng…

Read More

Tặng Thơ – Xuân Diệu

Đây dây thơ e ấp đã lâu rồi, Chìm trong cỏ một vườn hoa bỏ vắng; Lòng tôi đó, một vườn hoa cháy nắng; Xin lòng người mở cửa ngó lòng tôi. Từ ngàn xưa, người ta héo, than ôi! Vì mang phải những sắc lòng tươi quá. Tôi không biết, không biết gì nữa cả, Chỉ yêu nhiều là tôi biết mà thôi. Hãy để yên tôi dệt thắm tên người; Ai lý luận với ân tình cho đáng! Trời reo nắng thì chim reo tiếng sáng! Xuân có hồng…

Read More

Ngã Ba – Xuân Diệu

Nhớ nhung về đứng ngã ba, Buồn thương chia nẻo dồn xa dặm dài. Con chim năm trước bay rồi, Cành cây lặng lẽ rơi đôi bóng chiều. Khóm lau buồn thổi cô liêu, Đứng ba đường cái, nhìn theo bốn trời. Đường đi không biết đâu nơi, Cỏ xuôi nương dõi bước người viển vông. Bóng hôm đã lạnh sương đồng, Nổi lên phương bắc muôn dòng gió lau, Mây dàn rộng, gió dàn mau, Nẻo chừng đã khuất, lòng đau còn chờ.            …

Read More

Khi Chiều Giăng Lưới – Xuân Diệu

Tặng Bằng Vân Khi chiều giăng lưới qua muôn gốc cây, Khi con chim én tìm không ra bầy, Khi nước suối đã lờ đờ khép mắt, Khi lá lìa, mặt đất cũng buồn lây, Và trên trời mờ ảnh một làn mây; Khi rừng vắng bơ vơ trong gió rộng, Khi gió đơn lưu lạc giữa rừng gầy; Mắt ngơ ngác, và thân hình ảo mộng, Có con nai thành tượng giữa chiều xây… Chân vướng rễ rây, Lòng vương muôn giây, Có con nai hiền, Đôi sừng thơ…

Read More

Im Lặng – Xuân Diệu

Yêu thương mà chẳng nói năng, Nhớ nhung mà chẳng than rằng nhớ nhung. Giữa đêm, lòng lạnh vô cùng, Mơ màng trên gối hoa dung gần gần. Ngọc ngà tay chẳng giao thân; Chuốt trau dáng điệu, muôn phần ước mơ. Sương bay… trời đục, cây mờ; Tình riêng lẩn khuất như bờ vi lau. “Ngó em không dám ngó lâu, “Ngó qua một chút đỡ sầu mà thôi. “Lòng ta thương bạn không nguôi, “Nước sao như nước chảy xuôi một bề”. Cành thương chim nhớ bay về,…

Read More

Sương Mờ – Xuân Diệu

Sương lan mờ, bờ sông tưởng gần nhau, Sương lan mờ, và hồn tôi nghe đau. Sương bạc lấp cả một trời trắng sữa; Sương mông lung như giữa khoảng giang hà. Mắt tuy mở mà lòng không thấy nữa, Hồn lạc rồi, không biết ngõ nào ra. Sương lan mờ, cây gần cũng như xa; Sương lan bay, ngày đứng cũng như tà. Những sao cũ chưa sáng bừng trở lại, Trong đêm tăm đi mãi biết ngừng đâu? Buồm giữa bạc biết phương mô trở lái; Tình xa…

Read More