Tôi Viết Cho Người Ta

Đôi khi chúng ta thấy nhịp sống bình thường quá vội vã với mình. Sáng ngủ dậy sớm và phải chạy ngay đi làm việc. Trưa ăn cơm, ngủ, và dậy ôm tiếp cái máy tính, mắt nhìn nhìn còn tay cứ gõ gõ những dòng chữ hối hả mà một nhân viên văn phòng phải làm. Một điều mà tất cả ai cũng đều từng ao ước khi làm người lớn, đó là có thể kiếm được tiền và thật nhiều tiền, tiêu xài rồi mua những gì mà…

Read More

Chạm Đáy Nỗi Đau

Rồi ngày nào đó chúng ta cũng sẽ ổn cả thôi, ổn với cái thời gian hiện tại nhưng lại bức rứt với thời thanh xuân sai thời điểm Thanh xuân của người con gái quá đẹp quá ngắn ngủi để rồi trở thành cuộc chạy đua mệt mỏi. Đua với nhan sắc của tuổi mộng mơ, hào nhoáng với danh vọng tức thời tuổi trẻ. Rồi có ai chắc rằng cái đích đến có được viên mãn hay không? Còn thanh xuân của cậu con trai thật mệt nhoài…

Read More

Người Lạ Ơi

Người lạ ơi…, có lẽ thành phố này quá đổi lạ lẫm cho hai ta đứng cạnh nhau. Có những ngày ngồi cạnh nhau kể cho nhau nghe tâm tư tình cảm của cuộc đời mình, có những ngày hờ hững, nhạt nhẽo bước qua nhau như người lạ, không hơn không kém. Phải chăng không gian của người quá đỗi rộng lớn, tôi cố chen chân vào rồi lạc lõng bước đi ra và không gian của tôi phải chăng nhỏ bé quá không chứa nổi cả tôi và người……

Read More

Que Kem Ký Ức

Những buổi trưa mùa hè man mác gió, cả làng quê lặng ngủ yên bình dưới bóng tre lao xao phe phẩy, hàng dừa mát rượi… chỉ có đám trẻ nhỏ là giả vờ lim dim ngủ ngoan trên chiếc võng đong đưa bên hiên nhà. Cho đến khi, từ xa xa văng vẳng vọng lại cái âm thanh leng keng,leng keng…, cùng với đó là tiếng rao dài “Kem đi… Ai kem không !!!…” của chú bán kem đang đến, những đôi mắt đang lim dim ấy lập tức…

Read More

Chúng Ta Không Phải Là Người Dưng

Loay hoay bên mảnh kí ức thật gần nhưng hóa ra đã là dần cũ, nó cứ khiến tớ cảm thấy nao lòng chóng vánh. Đôi khi tớ tự hỏi, chúng ta, rút cuộc đâu phải là người dưng? Sau chia tay một mối tình, thật sự có lúc tớ cảm thấy sự trống vắng luôn kề cận. Một sớm thức giấc tớ không biết mình sẽ làm gì, đi đâu, ăn những món chi hay chỉ đơn giản chỉ là trò chuyện với ai đây. Để rồi tớ loay hoay một mình với đống hỗn…

Read More

Người Yêu Cũ Có Người Yêu Mới

Đối với tôi hay cả bạn, à mà… chắc là tất cả chúng ta đều nghĩ rằng: “Ngày đầu tiên chia tay người yêu cũ là tất cả và là trung tâm của vũ trụ. Ngày thứ hai trở lại là một nửa của cuộc đời. Ngày thứ ba còn một phần tư của nỗi buồn da diết. Và thế đấy cứ giảm dần theo cấp số nhân cho đến mãi mãi. Nhưng chắc rằng mọi người đều hiểu quy luật của Toán học, dẫu chia đến vô cùng lần…

Read More

“Ngôi Nhà Cũ” Của Tôi

Có ai từng nghĩ hay hiểu cảm xúc là gì chưa nhỉ? Nhưng với tôi cảm xúc là một hình thức trải nghiệm vui, buồn của con người về thái độ của chính mình đối với sự vật, hiện tượng khách quan hay chủ quan, với người khác và với chính bản thân mình. Dường như tôi là con người chứa chang quá nhiều cảm xúc hay là một người quá điên rồ, điên rồ đến mức rời xa ngôi nhà cũ cũng chạnh lòng, nghẹn ngào đến phát khóc.…

Read More

Chúng Ta…

Trải qua nhiều thăng trầm, nhiều biến cố, cả những bồng bột và nông nổi của tuổi trẻ, chúng ta nhận ra rằng mình đã từng có một cuộc đời như thế. Một cuộc đời đủ để sống, đủ để bằng lòng, đủ để nuối tiếc, đủ để đối diện với chính bản thân mình khi đã bước qua độ tuổi ấy… Cuộc hành trình 72h nha trang lại bắt đầu với chúng tôi vào một đêm tối không vội vã. Nhưng có lẽ hơi không vui vì hành trình…

Read More

Với anh… Em chưa Từng Là Người Yêu Cũ

Có những cảm giác của một người nào đó mang lại cho bạn suốt cuộc đời này bạn cũng sẽ chẳng bao giờ quên được. Lời nói, hành động thì bạn có thể quên dần theo năm tháng, nhưng cảm giác thì nó sẽ không bao giờ tan biến dù chỉ trong một phút giây. Bởi với anh em chưa từng là người yêu cũ Mỗi ngày trôi qua đều là chuỗi ngày nhàm chán như nhau, anh mất dần phương hướng, đắm chìm trong nỗi đau của mối tình, cố…

Read More

Nhật Ký Nhóm Tôi – Tình Bạn

Sáng chủ nhật trời ngày đông, cơn gió hiu hiu-se lạnh lạnh tràn ngập bầu không khí tấp nập, hối hả của những ngày cuối năm. Tôi rong rũi trên những con đường quen, luồn lách qua những con hẻm nhỏ, chậm rãi và vô tư cho một ngày cuối tuần tẻ nhạt… Tôi chọn cho mình một góc trên lầu cao gần cửa của một quán Trà Tiên Hưởng. Vì ở đây tôi muốn nhìn thấy được mọi thứ ở trong cái quán này xảy ra, thấy được dòng người tấp nập…

Read More