Sài Gòn vội vã làm mưa cũng hối hả. Mưa… Ừ !!! Gió chưa kịp lùa qua hè cửa đã bị những hạt mưa bắn tung vào thành mép rồi. Mùa này là mùa mưa của Sài Gòn. Người ta bảo, mưa Sài Gòn lạ lắm, có khi càn quét như một trận bão, giông tố nổi lên, sấm sét đùng đùng nhưng rồi chỉ mươi phút sau là tạnh hẳn, khi thì lại lắc rắc lún phún đến tận nửa ngày, làm con người đâm buồn và chán nản.

Mưa như bản nhạc buồn làm tâm hồn con người ta chùng xuống, nũng nịu, chỉ muốn vùi đầu vào chăn nằm ngủ; rồi thức dậy với mùi thơm nức của cốm xanh mẹ đã chuẩn bị sẵn cùng li trà gừng đượm nồng tỏa hương…

Tôi… Cậu nhóc 25 tuổi, xa nhà, xa mẹ, xa quê hương. Mưa Sài Gòn lạ lẫm nuốt chửng cả phần mạnh mẽ tuổi đang trưởng thành của tôi. Yếu đuối lạ, chỉ muốn quay lưng bỏ quên tất cả bắt một chuyến xe nhanh về với mẹ, vùi vào chăn ấm, kề cạnh đôi vai bình yên ấy. Có khó khăn, mệt nhọc cũng được đôi bàn tay mẹ vỗ về với giọng ấm áp “ổn thôi con”.  Cậu nhóc 25 tuổi,có rất nhiều ước mơ từ khi còn chưa trưởng thành, thích nhiều thứ xung quanh nó, nhưng chỉ dừng lại nửa vời để rồi chẳng biết mình khát khao cái gì và muốn cái gì. Thấy sao người ta sống có lí tưởng quá, họ học tập chăm chỉ để trở thành người này, người nọ, đạt được mục tiêu này và vị trí kia. Nhìn lại bản thân, hai bàn tay trắng… cũng chỉ hai bàn tay phẳng lặng chẳng lấy đổi một mục tiêu cao cả nào.

Có lẽ là tôi là con người luôn hoài niệm lại quá phóng khoáng, thích đi đó đây, lê lết với chiếc máy ảnh và cao hứng với tập bút kí. Nhưng vẫn mong được về nhà mỗi khi có dịp nghỉ ngắn ngày, xách xe chạy lòng vòng và sà vào nhà của lũ bạn thân chơi từ bé. Lúc thảnh thơi, nằm gác chân đọc sách uống trà, rồi lẳng lặng chiêm nghiệm cuộc sống. Bởi đâu người ta thích những thứ hào nhoáng, bóng bẩy, còn tôi chỉ muốn cuộc sống an yên, cứ thế…vui vẻ với những thứ mình làm. Liệu như vậy có ích kỉ cho “tuổi thanh xuân” không hả cuộc đời?…

Mưa làm con người tôi thấy cô đơn quá… Cái tuổi này vẫn chưa tìm cho mình được một bờ vai để tựa, một bàn tay ấp triều mến, thân thương. Những tình cảm chỉ là loại cảm xúc chóng tàn, thoáng qua nhanh như cơn gió làm tôi say và quay cuồng bất tỉnh. Người tôi thương chẳng thương tôi, người thích tôi, tôi lại chẳng mảy tâm để ý. Tôi chỉ muốn đi thôi, đi xa cái thành phố sống bằng mặt nhưng chẳng bằng lòng, đi xa cái nhịp nhấp nháy như con thoi, lúc ngất ngưởng khi lại đưa con người ta xuống tận đáy. Tuổi trẻ của tôi, chỉ là dành dụm một ít tiền rồi xách balo lên và đi. Đi để khám phá với gió ngàn, sông sâu vực thẳm, với bao ánh mắt ngây thơ trong sáng. Và tôi, sẽ thu vào tầm mắt mình để ghi lại cho chuỗi dài ngày rong ruổi ấy. Và rồi dường như động lực ấy đã nuốt chửng nhiều cái suy nghĩ khác trong tôi….

Sài Gòn ơi, xin hãy bớt nắng !!!

Để một ngày, hết ngông cuồng tuổi trẻ, tôi sẽ chạy lon ton về bên mẹ như ngày xưa…

Đóng góp ý kiến

Bình luận

Mưa
4.6 (92%) 5 votes
Bạn cảm thấy thế nào về bài viết này?
Share your vote!
0
0
3
0
0
0
0
0
0
0

Leave a comment

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *