Ngã Ba – Xuân Diệu

Nhớ nhung về đứng ngã ba, Buồn thương chia nẻo dồn xa dặm dài. Con chim năm trước bay rồi, Cành cây lặng lẽ rơi đôi bóng chiều. Khóm lau buồn thổi cô liêu, Đứng ba đường cái, nhìn theo bốn trời. Đường đi không biết đâu nơi, Cỏ xuôi nương dõi bước người viển vông. Bóng hôm đã lạnh sương đồng, Nổi lên phương bắc muôn dòng gió lau, Mây dàn rộng, gió dàn mau, Nẻo chừng đã khuất, lòng đau còn chờ.            …

Read More

Khi Chiều Giăng Lưới – Xuân Diệu

Tặng Bằng Vân Khi chiều giăng lưới qua muôn gốc cây, Khi con chim én tìm không ra bầy, Khi nước suối đã lờ đờ khép mắt, Khi lá lìa, mặt đất cũng buồn lây, Và trên trời mờ ảnh một làn mây; Khi rừng vắng bơ vơ trong gió rộng, Khi gió đơn lưu lạc giữa rừng gầy; Mắt ngơ ngác, và thân hình ảo mộng, Có con nai thành tượng giữa chiều xây… Chân vướng rễ rây, Lòng vương muôn giây, Có con nai hiền, Đôi sừng thơ…

Read More

Im Lặng – Xuân Diệu

Yêu thương mà chẳng nói năng, Nhớ nhung mà chẳng than rằng nhớ nhung. Giữa đêm, lòng lạnh vô cùng, Mơ màng trên gối hoa dung gần gần. Ngọc ngà tay chẳng giao thân; Chuốt trau dáng điệu, muôn phần ước mơ. Sương bay… trời đục, cây mờ; Tình riêng lẩn khuất như bờ vi lau. “Ngó em không dám ngó lâu, “Ngó qua một chút đỡ sầu mà thôi. “Lòng ta thương bạn không nguôi, “Nước sao như nước chảy xuôi một bề”. Cành thương chim nhớ bay về,…

Read More

Sương Mờ – Xuân Diệu

Sương lan mờ, bờ sông tưởng gần nhau, Sương lan mờ, và hồn tôi nghe đau. Sương bạc lấp cả một trời trắng sữa; Sương mông lung như giữa khoảng giang hà. Mắt tuy mở mà lòng không thấy nữa, Hồn lạc rồi, không biết ngõ nào ra. Sương lan mờ, cây gần cũng như xa; Sương lan bay, ngày đứng cũng như tà. Những sao cũ chưa sáng bừng trở lại, Trong đêm tăm đi mãi biết ngừng đâu? Buồm giữa bạc biết phương mô trở lái; Tình xa…

Read More

Nhớ Mông Lung – Xuân Diệu

Muôn nghìn thương nhớ tới bên tôi; Tôi tới bên cây lẳng lặng ngồi. Ánh sáng vấn vương chiều uể oải; Sắt hè bông phượng rớt từng đôi. Sắt hạ rung rinh bốn phía hè… Hồn ai hiu hắt lá xanh tre? Dịu dàng như có, như không có, Biển ở xa xăm gởi gió về. Hương ngây tội lỗi rải mơ màng Da thịt du dương của những nàng Tên tuổi mờ bay, thân chẳng định, Mắt buồn đâu đã khép trong sương. Có ai nhớ đến giữa lòng tôi…

Read More

Những Kẻ Đợi Chờ – Xuân Diệu

Hỡi các anh đi dáng hững hờ, Đầu cao, tóc ngược, mắt theo mơ, Để dành một phút thương ai với! Ôi! biết bao nhiêu kẻ đợi chờ. Họ chưa hề đẹp, lúc xuân sang Đem sắc, đem duyên điểm mọi nàng, Đôi chút hồng đào lên má nở, Rồi thôi – họ chẳng dám nhìn gương… Son phấn bao giờ đủ tốt tươi; Sắc màu đẹp quá, áo hơn người. Thư tình không lạc trong tay mỏi Đã nản thêu thùa, kim chỉ ơi! Mỗi ngày, trông những thiếu…

Read More

Nước Đổ Lá Khoai – Xuân Diệu

Lòng ta là một cơn mưa lũ, Đã gặp lòng em là lá khoai Mưa biết tha hồ rơi hạt ngọc, Lá xanh không ướt đến da ngoài. Ta trút bâng quơ một trận lòng, Biết rằng đau khổ giữa hư không. Khóc mình uổng lệ rơi vô lý, Mưa vẫn cần rơi lệ vạn dòng. Ta như cô khách khoảng đìu hiu Đã gặp chiều hôm, lại bước liều; Muốn trốn sầu đơn muôn vạn kiếp, Lại tìm sa mạc của tình yêu. Ngày mai nắng mọc, mưa rơi hết, Mặt tạnh cơn điên,…

Read More

Rạo Rực – Xuân Diệu

Tơ liễu dong gần tơ liễu êm; Bướm bay lại sánh bướm bay kèm. Nghìn đôi chim hót, – chàng trai ấy Không có người yêu để gọi “em”. Mặt trời vừa mới cưới trời xanh, Duyên đẹp hôm nay sẽ tốt lành. Son sẻ trời như mười sáu tuổi, Má hồng phơn phớt, mắt long lanh. Có phải chàng tơ đến tuổi rồi… Ra đường, ngỡ được thấy hoa khôi, Uống cho áo mới mừng xuân rộn: Ai đợi chàng đâu! – Chỉ nắng cười. – Ghen tuông nhìn gió thẹn…

Read More

Truyện Cái Thư – Xuân Diệu

Có những phong thư bủa trùm quang tuyến, Đáng lẽ chim đưa, nhưng nhờ máy chuyển, Mang ra ngoài nghìn dặm kết uyên ương – Kẻ biên thư mới sớm đã kêu thương, Trưa gọi nhớ, khuya xong, còn giậy tiếc. Giấy xanh mỏng ở trong bì mỏng biếc. Bao tờ mây sát lại, để nhiều câu. Mỗi một hàng, bao nhiêu chữ nương nhau Kẻo lâu nhớ, người xa e sức vợi. Khi thư gửi, giấy còn nguyên sắc mới; Thư đến xong, giấy đẹp đã hoe vàng! Mấy…

Read More

Riêng Tây – Xuân Diệu

Trời mưa gió hôm nay ta đóng cửa, Nằm riêng tây trong nỗi nhớ ngàn đời; Gối âm thầm nâng đỡ tóc buông rơi, Chăn im lặng phủ trùm vai rã rượi. Chiều chi vậy để lòng ta chết nuối. Giữa lòng ta thương tiếc nỗi mênh mang. Ngó ra: rung rinh lệ ngọc hai hàng, Biển nước mắt của lòng thương bát ngát. Trên trần lạnh thẩn thơ dăm bóng nhạt; Gợn làn không, sầu lớp lớp đi qua… Ta nằm đây như một ải quan xa. Suốt năm tháng chẳng có…

Read More