Một Cuộc Biểu Tình – Xuân Diệu

Bữa kia trong vài phố Hà Nội, Có cuộc biểu tình, (nghĩ cũng tội!) Vẻn vẹn đếm được những ba mươi Lính bảy thằng người đi quấy rối. Khuyển Ưng một lũ sắp mưu gian, Cai quản ít nhiều đàn ốm đói, Đi qua mấy phố diễn trò hề, Khiến cả quốc dân đều… bịt mũi! Biểu tình chi đó? Biểu tình ai? Ai bảo biểu tình, mà lạ nhỉ! Hô đều như thể… đũa so lo, Bước mạnh như là… người thất chí. – Bà ơi! dắt cháu ngó…

Read More

Đàn Chim Dân Tộc – Xuân Diệu

Tặng nhi đồng Việt Nam Một, hai! Một, hai! Các em nhi đồng súng vác vai, Nhịp kỹ trăm chân như một bước, Lo tròn bổn phận lính tương lai. Đội trưởng trang nghiêm tiến dẫn đầu. Ráng son pha sắc cúc vàng thâu, Cờ thiêng tổ quốc đưa vinh dự Lên mặt anh hùng chưa có râu. Bỗng tiếng đâu lên tựa suối đàn, Trong như chuông sớm, nở đều ran! Cả đoàn ngước cổ ca lanh lảnh, Trên phố tưng bừng chim Việt Nam! Dân tộc huy hoàng…

Read More

Tiếng Vàng – Xuân Diệu

Đêm trong động một tiếng vàng, Tiếng nghe êm ái, lắng càng dịu trong. Tiếng đưa hoà dịu vào không, Như rơi giọt bạc nằm trong da trời. Lung linh xoay giọt lệ cười, Vuốt ve man mác như lời nước xanh, Ấy là tiếng sao lanh lảnh nói, Hạt bóng trăng soi dọi đồng bằng; Sương đi còn một giọt ngừng, Mưa trời thu đọng trên từng biếc cao Gió qua lại rì rào năm cánh, Lụa phất phơ kêu ánh sao vàng. Vừng xa sông suối nói năng, Non…

Read More

Hồn Cách Mạng – Xuân Diệu

I Đội binh văn sĩ với người thơ Nghe thổi trong kèn lòng cứu nước, Rúc lên từ những ngực tròn xoe Những tiếng căm hờn không nén được; Nghe dồn mặt đất, chuyển không gian Súng khạc ngang thù, dao thét ngược: Luống run trong dạ những giây đờn Tê tái những ngày than cô đơn. II Run vì tủi hổ những ngày qua Leo mãi cầu thang của tháp ngà. Chưa đủ cao sang, xây mãi nóc; Trèo lên lưng quỷ, trốn người ta. Bởi chưng cơn rét ngàn…

Read More

Nguồn Thơ Mới – Xuân Diệu

Có một suối thơ chảy từ gần gũi, Ra xa xôi, và lại đến gần quanh. Một suối thơ lá ngọt với hoa lành Nói trong xóm, và dỡn cười dưới phố, Nguồn chẳng có tiên ca, không hạc múa, Bách tùng không, sương khói cũng đều tan. Những núi, đồi toàn ở xứ nhân gian, Những cây cối là thân người có máu, Mưa thế kỷ tuôn vào lòng nước dạo, Nếm đậm đà là bởi muối bồ hôi, Nghe thơm tho cũng bởi có hơi người, Hương sức lực…

Read More

Chúng Ta… – Xuân Diệu

Tụi xảo ác muốn giở trò cướp nước.Chó gian ngoa đưa mồm sủa đoàn người.Cắn răng lại, Anh Em ơi! cứ bước!Ngày mai hồng đập vỡ bóng đen thui. Giặc phản động hùa theo quân cướp nước.Súng cũng suông, miệng lưỡi có làm gì!Cắn răng lại, Anh Em ơi! cứ bước!Đời vô cùng sẽ diệt giống gian phi. Bọn chúng ta đứng vào hàng cách mạng,Đổ triều vua, xếp đặt lại non sông,Giữa sấm sét đã nêu cờ sán lạn,Lấy sao mai đặt giữa máu phun hồng; Thét vỡ cổ…

Read More

Đêm Đêm Tiếng Của Lòng Trung Bắc… – Xuân Diệu

Đêm đêm tiếng của lòng Trung Bắc Qua núi, qua sông, tới cửa đèo, Men biển, men rừng vô tới ruộng, Tìm em Nam Bộ gửi tình theo. Tiếng yêu đi thẳng vào gan ruột, Như máu trong thân chảy một giòng. Tiếng của tay chân thương máu mủ, Tiếng buồng gan phổi cảm non sông. Mình buồn, ta cũng chau đôi mắt, Máu chảy cho nên ruột phải mềm Gửi súng, gửi tin, và gửi dạ Vào Nam vun mãi đắp cho em. Đêm trăng ngủ thiếp trên mây bạc,…

Read More

Xuân Việt Nam – Xuân Diệu

I Xuân nước Việt khởi một ngày Tháng Tám. Triều dân gian lên với sóng Hồng Hà. Lụt cờ đỏ nổi giữa ngày u ám. Trời sao vàng mọc lúc nước bao la. Xuân lạ lùng thay! tràn tiếng Quân Ca, Đến mãnh liệt, vỡ cả bờ sống cũ. Lòng con trẻ, lòng thanh niên nhựa ứ. Ai có nghe lòng mới của nông phu? Họ đứng lên giật lấy núi ngàn thu; Sông vĩnh viễn, họ ùa vào cướp được. Sóng dân chúng lên với triều mực nước, Với triều…

Read More

Căm Hờn – Xuân Diệu

Đã đứng lên, những con người uất ức, Những thế hệ nuốt oan hờn giữa ngực; Đã đứng lên những chiến sĩ, những anh hùng, Những gươm thiêng, những giáo nhọn, những gan đồng, Những dạ sắt: đã đứng lên tất cả! Giã từ quá khứ trăm năm hận, Một bước sa cơ tủi vó hùm! Ngoảnh lại thời gian, bao hậm hực! Lỡ đường, nên nỗi giận trăm năm. Đã cháy rồi, ánh sáng giữa đêm tăm; Đã mọc giậy sao vàng trên nếp gió. Trong thắm thiết, giữa…

Read More

Mai – Xuân Diệu

Mẹ hiền ơi, chúng con như lúa sạ, Thấy nước lên phải lên kịp với triều. Đầu lúa nhỏ, nhưng mà đông lúa cả, Lên rào rào như một lũ tầm kêu. Đêm dưới nước ngạt vô cùng nô lệ. Đời chìm đắm bóp chẹt hết mầu vui, Nên bông lúa chạy thi từng thế hệ Lên trên trời nở lấy hạt vàng chơi! Mẹ yêu dấu, chúng con đùa thế đó; Mẹ chúng con đây, lòng chúng con đây, Hồ Chủ Tịch sống một nghìn tuổi thọ Xem chúng…

Read More