Xin Đừng Rời Xa Tôi

Sao đôi lúc, cái nỗi nhớ nó như một tên trộm, núp sẵn đâu đó, chờ đợi khi con tim ta trống vắng là nhảy vào đánh cắp nước mắt của ta. Tôi rất sợ, thực sự rất sợ, sợ một người lại bỏ tôi mà đi. Tôi sợ phải đối diện với sự chia ly một lần nữa, sợ tất cả những đổi thay của một người, sợ cái quay lưng mà không một lần ngoảnh lại, để phía sau là cả một nỗi đau kéo dài, nhói buốt tận tim gan…

Read More

Chia Tay Nỗi Buồn

Có những ngày, nỗi buồn xâm chiếm hết tâm trí tôi. Buồn đến nỗi “nhìn gì cũng thấy ghét, làm gì cũng thấy chán, chỉ muốn chết đi cho xong” Tôi thường đưa tay lên trán, ngước mắt lên trần nhà rồi cứ lang mang với một đống suy nghĩ hỗn độn vô hình. Cảm xúc dường như khó gọi tên. Nó như một món ăn với nhiều hương gia vị: cay, đắng, ngọt, bùi… Nhưng tôi dám chắc rằng món ăn mang tên” nổi buồn” đó chẳng ai muốn thưởng thức…

Read More

Trãi Lòng

Trong đời, ai cũng có đôi lần mong cho thời gian quay trở lại. Mà chẳng phải là sự tiếc nuối một khoảnh khắc, một lời nói, một quyết định, hay điều gì còn dang dở, nhiều khi chỉ là niềm thương nhớ chính mình khi ấy, tại thời điểm ấy, khi nụ cười còn vô tư lắm, và ánh nhìn thì vẫn thanh thản trong veo. Khi người ta đủ lớn, người ta bỗng thấy thuở ấu thơ sao tràn đầy sắc màu rực rỡ thế. Cánh đồng xanh…

Read More

Khi Người Lớn Cô Đơn

Có những lúc chợt thổn thức cảm giác trống vắng đâu đây… Cô đơn không phải vì ta chỉ có một mình ở cái Sài Gòn đông đúc thân thuộc, không phải trong danh bạ điện thoại chẳng có ai để chuyện trò, cũng chẳng phải không có người ngồi nhâm nhi ly cafe mỗi tối hay mỗi ly bia chiều thứ bảy… Cô đơn vì bàn tay này chưa đủ sức nắm tay ai đó thật chặt, bờ vai này cần nơi tựa vào, cần ai đó chờ tôi mỗi tối đêm mưa……

Read More