Tận Cùng Của Tan Vỡ

Tận cùng của tan vỡ người có biết là gì không? Là ngày dài vẫn trôi nhưng ta chẳng có nhau bên đời Lời nói dối đáng thương nhất là câu nói mà người ta ngang nhiên nói dối để ngụy trang đi cái cảm xúc và tình trạng tồi tệ của mình, chưng ra một vẻ mặt an nhiên cùng một nụ cười thiếu sắc. Là một thoáng ngại ngùng giấu cảm xúc vào trong đôi mắt quay đi. Là cúi đầu lặng lẽ khe khẽ buồn. Là sự cô…

Read More

Gửi Người Đã Bỏ Tôi Đi

Tôi vẽ nỗi nhớ của mình bằng những câu chữ rời rạc lộn xộn, bằng văn phong lảm nhảm bế tắc. Vì tôi không biết vẽ nỗi nhớ thế nào, làm thế nào để nguôi đi nỗi nhớ về người… Gửi người đã bỏ tôi đi Phải mất đi cái gì quý giá lắm ta mới bàng hoàng nhận ra rằng lúc nó tồn tại quanh ta thì chẳng có gì được để tâm lắm. Có vài người chúng ta có duyên gặp gỡ nhau trên đời, cho nhau vài…

Read More

Có Hẹn Với Cô Đơn

“Cô đơn hẹn ta bất cứ khi nào có thể mà không cần ngỏ một lời mời trước, cứ đâm thật mạnh vào tim làm người ta ngơ ngác một lúc rồi mới kịp phát giác, à… hóa ra là cô đơn.”  Cũng như bao kẻ cô đơn khác, chính xác là không khác chút nào. Bao năm qua, vẫn có hẹn với cô đơn, vẫn cố giữ trong mình một mối tình cô đơn, mà chưa một lần dám tự mình tháo bỏ nó ra. Đơn giản vì, cô…

Read More

Chạm Đáy Nỗi Đau

Rồi ngày nào đó chúng ta cũng sẽ ổn cả thôi, ổn với cái thời gian hiện tại nhưng lại bức rứt với thời thanh xuân sai thời điểm Thanh xuân của người con gái quá đẹp quá ngắn ngủi để rồi trở thành cuộc chạy đua mệt mỏi. Đua với nhan sắc của tuổi mộng mơ, hào nhoáng với danh vọng tức thời tuổi trẻ. Rồi có ai chắc rằng cái đích đến có được viên mãn hay không? Còn thanh xuân của cậu con trai thật mệt nhoài…

Read More

Những Ngày Sài Gòn Trưởng Thành

Thời còn con nít mỗi lần ai đó đi Sài Gòn về là háo hức cả buổi, nào là bánh mỳ dài, vị bơ béo, mà ai ở trong đó về thấy đẹp hẳn ra ý, thích lắm!. Thế rồi, từ đó, tôi ôm mộng Sài Gòn. “Những ngày Sài Gòn Trưởng Thành” Những mộng mơ Sài Gòn ngày ấy nguyên vẹn hình hài cho đến ngày đặt chân lên sài gòn thi đại học.Và cũng từ đó, tôi đặt những ngây ngô, háo hức thuở nào vào một góc…

Read More

Người Lạ Ơi

Người lạ ơi…, có lẽ thành phố này quá đổi lạ lẫm cho hai ta đứng cạnh nhau. Có những ngày ngồi cạnh nhau kể cho nhau nghe tâm tư tình cảm của cuộc đời mình, có những ngày hờ hững, nhạt nhẽo bước qua nhau như người lạ, không hơn không kém. Phải chăng không gian của người quá đỗi rộng lớn, tôi cố chen chân vào rồi lạc lõng bước đi ra và không gian của tôi phải chăng nhỏ bé quá không chứa nổi cả tôi và người……

Read More

Chúng Ta Không Phải Là Người Dưng

Loay hoay bên mảnh kí ức thật gần nhưng hóa ra đã là dần cũ, nó cứ khiến tớ cảm thấy nao lòng chóng vánh. Đôi khi tớ tự hỏi, chúng ta, rút cuộc đâu phải là người dưng? Sau chia tay một mối tình, thật sự có lúc tớ cảm thấy sự trống vắng luôn kề cận. Một sớm thức giấc tớ không biết mình sẽ làm gì, đi đâu, ăn những món chi hay chỉ đơn giản chỉ là trò chuyện với ai đây. Để rồi tớ loay hoay một mình với đống hỗn…

Read More

Tôi Có Một Nỗi Buồn Thật Đẹp

Đã bao giờ, bạn nghe một bản nhạc buồn mà nhận ra rằng nó thật hợp với tâm trạng của mình. Bạn lạc lối trong bản nhạc cũ đượm màu đau thương ấy mà không thể thoát ra được. Lồng ngực thấp thỏm những nỗi đau miên man của một cuộc tình đã đổ vỡ.? Đã bao giờ, bạn viết hàng tin nhắn rồi lại xóa đi, bạn lại viết rồi không gửi, chỉ lẳng lặng gửi chúng vào những hòm thư nháp hay chưa?. Lúc buồn bạn lại tìm về…

Read More

Lười Yêu

Có những người mình yêu… nhưng mà không gần được Có những người yêu mình nhưng mà… không ừ được !!! “Chúng ta không còn trẻ, thế lấy đâu ra dư thời gian để tìm hiểu hết người này đến người khác. Nói thẳng ra thì không phải không có mà là lười, lười phải bắt đầu lại từ đầu, lười phải tìm hiểu… Rồi lại sợ không hợp, thế lại tốn thêm thời gian…” Tôi lười yêu… à mà không hẳn là vậy. Không phải tôi không có cảm giác…

Read More

Cảm Ơn Người Đã Rời Xa Tôi

Này người đã rời xa tôi ơi, người đã xa tôi được bao lâu rồi? Tôi là người bị bỏ lại, có phải không? Có biết không, tôi đau lòng, tôi day dứt, tôi trách mình, tôi tổn thương nhiều lắm. Có biết không tôi chán ghét cái bản thân của chính mình cứ luôn hoài niệm về người, về chúng ta, về những kỷ niệm đã qua. Có biết không này người ơi, có những ngày tôi chẳng thiết tha gì nữa, người bỏ tôi lại đây, đã là…

Read More