Truyện Cái Thư – Xuân Diệu

Có những phong thư bủa trùm quang tuyến, Đáng lẽ chim đưa, nhưng nhờ máy chuyển, Mang ra ngoài nghìn dặm kết uyên ương – Kẻ biên thư mới sớm đã kêu thương, Trưa gọi nhớ, khuya xong, còn giậy tiếc. Giấy xanh mỏng ở trong bì mỏng biếc. Bao tờ mây sát lại, để nhiều câu. Mỗi một hàng, bao nhiêu chữ nương nhau Kẻo lâu nhớ, người xa e sức vợi. Khi thư gửi, giấy còn nguyên sắc mới; Thư đến xong, giấy đẹp đã hoe vàng! Mấy…

Read More

Riêng Tây – Xuân Diệu

Trời mưa gió hôm nay ta đóng cửa, Nằm riêng tây trong nỗi nhớ ngàn đời; Gối âm thầm nâng đỡ tóc buông rơi, Chăn im lặng phủ trùm vai rã rượi. Chiều chi vậy để lòng ta chết nuối. Giữa lòng ta thương tiếc nỗi mênh mang. Ngó ra: rung rinh lệ ngọc hai hàng, Biển nước mắt của lòng thương bát ngát. Trên trần lạnh thẩn thơ dăm bóng nhạt; Gợn làn không, sầu lớp lớp đi qua… Ta nằm đây như một ải quan xa. Suốt năm tháng chẳng có…

Read More

Kẻ Đi Đày – Xuân Diệu

Hỡi ôi! Nước cuộn lòng sông đỏ, Mây bạc trôi trong nắng gợn trời; Huế chẳng còn tăm, Hà Nội bỏ; Còn gì đâu nữa, ái tình ôi! Lòng ta sinh tụ ở nơi kia, Tổ ấm đang vui, sao phá đi. Nhìn või bốn phương không bóng dáng, Luống thương trai trẻ giữa lương thì. Ai giam cung nữ chín lần tường, Ai ngắt hoa xuân đang độ hương. Cung nữ cớ chi tàn má thắm; Hoa xuân đâu nỡ để rơi đường. Mấy thu công chúa mãi không chồng, Ngày…

Read More

Hè – Xuân Diệu

Tặng Xuân Việt Chỉ còn lại của mùa xuân quá vãng Một chút hương vương vấn bụi hồng tàn, Gió thêm nóng, ngày dài thêm ánh sáng, Ve thêm sầu; – em cũng kém dung nhan. Mùa hạ cháy ở dưới trời đốt trắng; Nắng hồng nung, mây bạc chảy ngân nga. Cảnh thưa thớt chỉ một con đường vắng, Cái am xưa, hay đôi chiếc bia già. Tiếng gà gáy buồn nghe như máu ứa, Chết không gian, khô héo cả hồn cao! Thắm tuyệt vọng hai hàng bông phượng lửa; Thê…

Read More

Mơ Xưa – Xuân Diệu

Ai có nhớ những thời hương phảng phất, Hạc theo trăng, tiên còn lẫn với người; Những thời xa chim phượng xuống trần chơi, Hoa cúc nở có người chờ đợi trước. Người thuở ấy du dương từng kiểu bước, Thân mình thơm khoá buộc giải hương la, Son phấn dịu dàng. – Tay áo thướt tha, Chàng trai trẻ cũng xinh dường thiếu nữ. Gió mây đến ở trong trường đình tự; Trăng vàng xinh không bỏ giữa đêm khuya, Có kẻ nhìn hứng lấy giọt pha lê. Và…

Read More

Đêm Thứ Nhất – Xuân Diệu

Đêm thứ bảy, chính là đêm thứ nhất! Chẳng bao giờ ngăn được gót thanh niên Khi bóng tối cũng reo hò: chủ nhật! Và áo màu làm gió, phất qua hiên. Sẵn kho xuân, quên cả túi không tiền; Giày khẳng khái cứ rền vang mặt đất. Nỗi vui vầy từ đâu đến tự nhiên: Đêm thứ bảy, chính là đêm thứ nhất. Phố đẹp, người xinh, là đời bánh mật; Mặt tươi, môi đậm, là gã trai tân Rộn tuổi trẻ dưới ánh đèn ngây ngất, Reo ái…

Read More

Lưu Học Sinh – Xuân Diệu

Một tiếng cò qua trong gió mau Đưa hồn nhớ cảnh đã phai màu Từ năm giống ái vừa gieo hạt, Cho đến bây giờ mộng chín au. Khi ấy lòng xanh mới đón tình. Rảo trường ngăn giữ kín vườn xinh. Chàng trai nhỏ nhẹ, tôi khi ấy, Đi giữa thiên nhiên để kiếm mình. Lá như con mắt cụm mây nhìn; Trái tựa hình tim, chim hót xin. Gió ấy đầu hoa ngang ngửa thắm: Nhị vàng hoa cạnh liếc hoa bên. Đôi khi ngày nhạt, tiếng chim…

Read More

Trò Chuyện Với Thơ Thơ – Xuân Diệu

Ngoảnh lại khi nào, thoắt bốn năm! Biết bao thương nhớ, biết bao thầm Đau lòng cuộc thế nhanh, ai ngỡ Đã gửi vào đây hoa tháng, năm. Năm tháng vui tươi thuở bấy giờ, Sân trường, lớp học cũng làm thơ! Sương rây mặt đất ôm chân bước, Trăng gió ban đầu dễ ngẩn ngơ. Trống rền buổi sáng, guốc hiên trưa, Bạn họp ban chiều, đêm nhạc mưa, Cũng khiến lòng ta tê cảm xúc: Vài mươi, đôi chín, tưổi vừa ưa! Thơ ở bên mình cứ vấn vương,…

Read More

Xuân Đầu – Xuân Diệu

Tặng Hồ Cũ Trời xanh thế! Hàng cây thơ biết mấy! Vườn non sao! Đường cỏ mộng bao nhiêu. Khi Phạm Thái gặp Quỳnh Như thuở ấy, Khi chàng Kim vừa được thấy nàng Kiều. Hỡi năm tháng vội đi làm quá khứ! Trời về đây! Và đem trở về đây Rượu nơi mắt với khi nhìn ướm thử, Gấm trong lòng và khi đứng chờ ngây. Và nhạc phất dưới chân mừng sánh bước; Và tơ giăng trong lời nhỏ khơi ngòi; Tà áo mới cũng say mùi gió…

Read More

Tình Thứ Nhất – Xuân Diệu

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất, Anh cho em, kèm với một lá thư. Em không lấy, và tình anh đã mất Tình đã cho không lấy lại bao giờ. Thư thì mỏng như suối đời mộng ảo; Tình thì buồn như tất cả chia ly. Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áo; Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi. Lòng e thẹn cũng theo tờ vụng dại, Tới bên em, chờ đợi mãi không về. Em đã xé lòng non cùng giấy mới, – Mây đầy trời…

Read More