Riêng Tây – Xuân Diệu

Trời mưa gió hôm nay ta đóng cửa, Nằm riêng tây trong nỗi nhớ ngàn đời; Gối âm thầm nâng đỡ tóc buông rơi, Chăn im lặng phủ trùm vai rã rượi. Chiều chi vậy để lòng ta chết nuối. Giữa lòng ta thương tiếc nỗi mênh mang. Ngó ra: rung rinh lệ ngọc hai hàng, Biển nước mắt của lòng thương bát ngát. Trên trần lạnh thẩn thơ dăm bóng nhạt; Gợn làn không, sầu lớp lớp đi qua… Ta nằm đây như một ải quan xa. Suốt năm tháng chẳng có…

Read More

Kẻ Đi Đày – Xuân Diệu

Hỡi ôi! Nước cuộn lòng sông đỏ, Mây bạc trôi trong nắng gợn trời; Huế chẳng còn tăm, Hà Nội bỏ; Còn gì đâu nữa, ái tình ôi! Lòng ta sinh tụ ở nơi kia, Tổ ấm đang vui, sao phá đi. Nhìn või bốn phương không bóng dáng, Luống thương trai trẻ giữa lương thì. Ai giam cung nữ chín lần tường, Ai ngắt hoa xuân đang độ hương. Cung nữ cớ chi tàn má thắm; Hoa xuân đâu nỡ để rơi đường. Mấy thu công chúa mãi không chồng, Ngày…

Read More

Hè – Xuân Diệu

Tặng Xuân Việt Chỉ còn lại của mùa xuân quá vãng Một chút hương vương vấn bụi hồng tàn, Gió thêm nóng, ngày dài thêm ánh sáng, Ve thêm sầu; – em cũng kém dung nhan. Mùa hạ cháy ở dưới trời đốt trắng; Nắng hồng nung, mây bạc chảy ngân nga. Cảnh thưa thớt chỉ một con đường vắng, Cái am xưa, hay đôi chiếc bia già. Tiếng gà gáy buồn nghe như máu ứa, Chết không gian, khô héo cả hồn cao! Thắm tuyệt vọng hai hàng bông phượng lửa; Thê…

Read More

Mơ Xưa – Xuân Diệu

Ai có nhớ những thời hương phảng phất, Hạc theo trăng, tiên còn lẫn với người; Những thời xa chim phượng xuống trần chơi, Hoa cúc nở có người chờ đợi trước. Người thuở ấy du dương từng kiểu bước, Thân mình thơm khoá buộc giải hương la, Son phấn dịu dàng. – Tay áo thướt tha, Chàng trai trẻ cũng xinh dường thiếu nữ. Gió mây đến ở trong trường đình tự; Trăng vàng xinh không bỏ giữa đêm khuya, Có kẻ nhìn hứng lấy giọt pha lê. Và…

Read More