Đêm Thứ Nhất – Xuân Diệu

Đêm thứ bảy, chính là đêm thứ nhất! Chẳng bao giờ ngăn được gót thanh niên Khi bóng tối cũng reo hò: chủ nhật! Và áo màu làm gió, phất qua hiên. Sẵn kho xuân, quên cả túi không tiền; Giày khẳng khái cứ rền vang mặt đất. Nỗi vui vầy từ đâu đến tự nhiên: Đêm thứ bảy, chính là đêm thứ nhất. Phố đẹp, người xinh, là đời bánh mật; Mặt tươi, môi đậm, là gã trai tân Rộn tuổi trẻ dưới ánh đèn ngây ngất, Reo ái…

Read More

Lưu Học Sinh – Xuân Diệu

Một tiếng cò qua trong gió mau Đưa hồn nhớ cảnh đã phai màu Từ năm giống ái vừa gieo hạt, Cho đến bây giờ mộng chín au. Khi ấy lòng xanh mới đón tình. Rảo trường ngăn giữ kín vườn xinh. Chàng trai nhỏ nhẹ, tôi khi ấy, Đi giữa thiên nhiên để kiếm mình. Lá như con mắt cụm mây nhìn; Trái tựa hình tim, chim hót xin. Gió ấy đầu hoa ngang ngửa thắm: Nhị vàng hoa cạnh liếc hoa bên. Đôi khi ngày nhạt, tiếng chim…

Read More

Trò Chuyện Với Thơ Thơ – Xuân Diệu

Ngoảnh lại khi nào, thoắt bốn năm! Biết bao thương nhớ, biết bao thầm Đau lòng cuộc thế nhanh, ai ngỡ Đã gửi vào đây hoa tháng, năm. Năm tháng vui tươi thuở bấy giờ, Sân trường, lớp học cũng làm thơ! Sương rây mặt đất ôm chân bước, Trăng gió ban đầu dễ ngẩn ngơ. Trống rền buổi sáng, guốc hiên trưa, Bạn họp ban chiều, đêm nhạc mưa, Cũng khiến lòng ta tê cảm xúc: Vài mươi, đôi chín, tưổi vừa ưa! Thơ ở bên mình cứ vấn vương,…

Read More