Xuân Đầu – Xuân Diệu

Tặng Hồ Cũ Trời xanh thế! Hàng cây thơ biết mấy! Vườn non sao! Đường cỏ mộng bao nhiêu. Khi Phạm Thái gặp Quỳnh Như thuở ấy, Khi chàng Kim vừa được thấy nàng Kiều. Hỡi năm tháng vội đi làm quá khứ! Trời về đây! Và đem trở về đây Rượu nơi mắt với khi nhìn ướm thử, Gấm trong lòng và khi đứng chờ ngây. Và nhạc phất dưới chân mừng sánh bước; Và tơ giăng trong lời nhỏ khơi ngòi; Tà áo mới cũng say mùi gió…

Read More

Tình Thứ Nhất – Xuân Diệu

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất, Anh cho em, kèm với một lá thư. Em không lấy, và tình anh đã mất Tình đã cho không lấy lại bao giờ. Thư thì mỏng như suối đời mộng ảo; Tình thì buồn như tất cả chia ly. Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áo; Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi. Lòng e thẹn cũng theo tờ vụng dại, Tới bên em, chờ đợi mãi không về. Em đã xé lòng non cùng giấy mới, – Mây đầy trời…

Read More

Ngẩn Ngơ – Xuân Diệu

Ta liếc theo sau những đoá hồng, Những nàng con gái sớm phai bông; Những cô hây hẩy còn đôi tám Xô đuổi tình yêu, vội lấy chồng. Ta đã tìm thăm những nấm mồ Vô tình chôn giữa trái tim thơ; Vô tình ôm ấp bao di tích Của những tình thương bị hững hờ. Giở lạnh rồi đây! Sắp nhớ nhung! Sương the lãng đãng bạc cây tùng. Từng nhà mở cửa tương tư nắng, Sắp sửa lòng ta để lạnh lùng! Mùa cúc năm nay sắc đã già Ai…

Read More

Bụi Mưa Mờ Cũ – Xuân Diệu

Bụi mưa mờ cũ gương trăng, Hoa lau trắng đã kết bằng tiêu tao. Đêm đêm trời nhạt vơi sao, Sông Ngân dòng bạc cũng hao bóng vàng. Gió mưa, mưa gió âm u; Dưới trần mà đã nghe thu lạnh rồi. Càng cao càng lạnh trao lôi, Trên cung xanh vắng lạnh thôi mấy chừng! Trăng thu thường thấy trắng phau, Ấy màu của tuyết, ấy màu của băng. Lạnh thay! là cảnh cô Hằng Lạnh trong cung lạnh, trong trăng lạnh lùng. (Quy Nhơn, 1935)          …

Read More