Thu – Xuân Diệu

Nõn nà sương ngọc quanh thềm đậu; Nắng nhỏ bâng khuâng chiều lỡ thì. Hư vô bóng khói trên đầu hạnh; Cành biếc run run chân ý nhi. Gió thầm, mây lặng, dáng thu xa, Mới tạnh mưa trưa, chiều đã tà. Buồn ở sông xanh nghe đã lại, Mơ hồ trong một tiếng chim qua. Bên cửa ngừng kim thêu bức gấm, Hây hây thục nữ mắt như thuyền. Gió thu hoa cúc vàng lưng giậu, Sắc mạnh huy hoàng áo trạng nguyên.                  …

Read More

Tình Qua – Xuân Diệu

Tôi dạo thanh bình giữa phố đông, Tự cười sao chở núi và thông Đến đây áng trở người qua lại; Bỗng lướt ngang tôi một thoáng hồng. Tâm trí còn kinh trận gió người! Bốn bề không khí bỗng reo tươi. Một luồng ánh sáng xô qua mặt, Thắm cả đường đi, rực cả đời. Tôi trải yêu thương dưới gót giầy, Ôm chừng bóng lạ giữa mê say. Lòng buồn lững thững vương sau áo, Bước đẹp mà sao khéo toả dây. Thiên hạ về đâu? Sao vội…

Read More

Tình Cờ – Xuân Diệu

Mắt ấm đêm kia, sáng bữa nầy Lạnh lùng trông xuống má hây hây. Ái tình đến đó soi gương nước Đã biến. Sao phai dưới nét mày. Những thoáng ân tình chạy thoảng qua, Đi không biết trước, đến không ngờ. Nhịp nhàng mắt đẹp nhìn trong mắt, Một phút gần nhau, hương thoảng đưa. Một chớp mê man, hồn gặp hồn. Lòng chưa kịp hiểu mắt trao hôn. Không hề mặc cả, không quen biết, Tay đã kề tay, ngực đánh dồn. Rồi hết thần tiên, bỡ ngỡ…

Read More

Hư Vô – Xuân Diệu

Nhưng mà tôi sẽ chết, than ôi! Tôi kẻ đưa răng bấu mặt trời, Kẻ đựng trái tim trìu máu đất, Hai tay chín móng bám vào đời. Kẻ uống tình yêu dập cả môi Nhưng mà tôi sẽ chết, than ôi! Tóc ngời mai mốt không đen nữa, Tuổi trẻ khô đi, mặt xấu rồi. Già nua đã bó sẵn hai tay, Hôm ấy ta trông gượng ánh ngày; Bệnh hoạn cắn xương như rắn rúc, Ta ngồi góp lực nhớ hôm nay. Chóng chóng ngày thơ vụt đến xuân; Mau…

Read More

Xuân Rụng – Xuân Diệu

Sắc tàn, hương nhạt, mùa xuân rụng! Những mặt hồng chia rẽ hết cười. Đỡ lấy đài xiêu, nưng lấy nhị, Hồn ơi, phong cảnh cũng là ngươi! Duyên mỏng bay theo đỡ sắc buồn, Cho mình hoa rụng cứ xinh luôn. Phút giây hoá bướm lìa cây dạo, Đến đất không nghe một tiếng hờn. Gió tuy nhiu nhíu chỉ đưa hơi, Sương dẫu chưa buông lệ ám trời; Nhưng bóng chiều mau sa nặng lắm, Mà hoa thì nhẹ: cánh rơi… rơi… Trên đồng lỏng lẻo khói giờ cơm, Ấy…

Read More

Tặng Bạn Bây Giờ – Xuân Diệu

Ta biết ngày mai em có vợ, Đi làm hai bữa, tối về thăm. Cơm xong, chén nước chờ bên cạnh Em bế thằng con được mấy năm. Chỉ mấy năm thôi, đủ phận chồng, Chàng trai tơ mởn đã thành ông. Không còn mộng dễ ngày tươi trẻ, Mắt sáng phai rồi, má hóp không. Ta cũng như em hết trẻ rồi, Nhưng lòng ta vẫn hát không thôi. Xuân ta đã cất trong thơ phú, Tuổi trẻ trong thơ thắm với đời. Em ngồi trông vợ, thấy nàng…

Read More

Buổi Chiều – Xuân Diệu

Buổi chiều đi lảng ở chân mây, Hoa tím trên song thoảng điệu gầy. Cửa đợi khép thêm đôi mí lả; Mái tranh nghe ấm một niềm tây. Buổi chiều đi lảng ở chân mây… Khói mỏng lên giây móc xóm làng Với trời không sắc đứng nghiêm trang. Âm thầm có những câu than thở Trong rậm lau phơ chấm bụi vàng. Nón xa đi khuất mãi về tây, Một điểm mong nhà giữa bóng sây. Tựa ngõ bằng tre nhìn én liệng, Những nàng thôn nữ đứng, thơ…

Read More

Giục Giã – Xuân Diệu

Mau với chứ, vội vàng lên với chứ, Em, em ơi, tình non đã già rồi; Con chim hồng, trái tim nhỏ của tôi, Mau với chứ! thời gian không đứng đợi. Tình thổi gió, màu yêu lên phấp phới; Nhưng đôi ngày, tình mới đã thành xưa. Nắng mọc chưa tin, hoa rụng không ngờ, Tình yêu đến, tình yêu đi, ai biết! Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt; Những vườn xưa, nay đoạn tuyệt dấu hài; Gấp đi em, anh rất sợ ngày mai; Đời trôi chảy, lòng…

Read More

Chỉ Ở Lòng Ta – Xuân Diệu

Tặng Ưng Tỷ Chỉ là gió, nhưng lòng tôi thả bướm, Thêm phất phơ cho hơi thở vừa hiền; Chỉ là trăng, nhưng tôi thấy thần tiên Như tuyệt diệu: bởi hồn tôi xanh quá. Và người ấy vẫn như bao kẻ lạ, Cũng sắc hương, là lụa, cũng dung nhan: Chỉ là tình; nhưng tôi rất mê man, Gồm vũ trụ gửi nơi hình cẩm thạch. Cuộc đời cũng đìu hiu như dặm khách, Mà tình yêu như quán trọ bên đường. Mái tranh tàng đỡ rét một đêm sương, Vò…

Read More