Dại Khờ – Xuân Diệu

Người ta khổ vì thương không phải cách, Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người. Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi, Người ta khổ vì xin không phải chỗ. Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó! Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương. Vì thả lòng không kìm chế dây cương, Người ta khổ vì lui không được nữa. Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa; Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy; Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây, Dấn thân…

Read More

Phơi Trải – Xuân Diệu

Sợi buồn se với tơ lưu luyến; Tôi dệt ngày tôi với sợi buồn. Tôi dệt hồn tôi bằng ánh nguyệt, Mong manh cho dễ bị nhàu luôn. Lòng tôi bốn phía mở cho trăng; Khách lại mười phương cũng đãi đằng: Nước ngọt sẵn tuôn, vườn đợi hái, Đường không ngăn cấm, cỏ chờ băng… Có kẻ trèo cây, kẻ ngắt hoa. Đủ rồi, lần lượt kéo đi xa. Trái lay đã trống vườn hương mật, Lại trĩu lòng tôi mến khách qua. Tôi như con bướm đắm tình…

Read More

Mời Yêu – Xuân Diệu

Ngày trong lắm, lá êm, hoa đẹp quá, Nhan sắc ơi, cây cỏ chói đầy sao. Tháng giêng cười, không e lệ chút nào, Bằng trăm cánh của bướm chim rối rắm. Ai có biết màu xuân lên nặng lắm Trên cành hồng và trong những trái tim? Nghe điệu lòng hưởng ứng với ca chim, Tôi tự thấy lạc loài trong nắng mới. Mở miệng vàng… và hãy nói yêu tôi… Dẫu chỉ là trong một phút mà thôi… Đã bao lúc màu hoa đem nhớ tới; Biết nhớ ai! đành chỉ…

Read More