Bài Thứ Năm – Xuân Diệu

Tiếng trúc từ đâu than tịch mịch! Hồn nào ai bỏ giữa trăng không? Bãi xa cũng muốn làm sa mạc, Chẳng bóng ai đi – buồn, hỡi lòng! Chỉ có mơ màng một bãi xa, Tuyệt mù chỉ có nhạt phai và Véo von tiếng chở lưu ly mộng Trong khoảng đêm trường ma gọi ma. Mênh mông ai lạc dưới vòm sương Cảm khái câu ca trúc võ vàng! Canh dài vẫn thức nhớ tiên nữ, Hoạ còn vừng trăng nghiêng mặt thương.          …

Read More

Gửi Hương Cho Gió – Xuân Diệu

Biết bao hoa đẹp trong rừng thẳm Đem gửi hương cho gió phũ phàng! Mất một đời thơm trong kẽ núi, Không người du tử đến nhằm hang! Hoa ngỡ đem hương gửi gió kiều, Là truyền tin thắm gọi tình yêu. Song le hoa đợi càng thêm tủi: Gió mặc hồn hương nhạt với chiều. Tản mác phương ngàn lạc gió câm, Dưới rừng hương đẹp chẳng tri âm; Tên rừng hoa đẹp rơi trên đá, Lặng lẽ hoàng hôn phủ bước thầm. Tình yêu muôn thủa vẫn là hương; Biết mấy…

Read More

Lời Kỹ Nữ – Xuân Diệu

Khách ngồi lại cùng em trong chốc nữa; Vội vàng chi, trăng sáng quá, khách ơi. Đêm nay rằm: yến tiệc sáng trên trời; Khách không ở, lòng em cô độc quá. Khách ngồi lại cùng em! Đây gối lả, Tay em đây, mời khách ngả đầu say; Đây rượu nồng. Và hồn của em đây, Em cung kính đặt dưới chân hoàng tử. Chớ đạp hồn em! Trăng về viễn xứ Đi khoan thai trên ngự đỉnh trời tròn; Gió theo trăng từ biển thổi qua non; Buồn theo gió lan…

Read More

Buồn Trăng – Xuân Diệu

Gió sáng bay về, thi sĩ nhớ; Thương ai không biết, đứng buồn trăng. Huy hoàng trăng rộng, nguy nga gió, Xanh biếc trời cao, bạc đất bằng. Mây trắng ngang hàng tự thuở xưa, Bao giờ viễn vọng đến bây giờ. Sao vàng lẻ một, trăng riêng chiếc; Đêm ngọc tê ngời men với tơ… Khắp biển trời xanh, chẳng bến trời, Mắt tìm thêm rợn ánh khơi vơi. Trăng ngà lặng lẽ như buông tuyết, Trong suốt không gian, tịch mịch đời. Gió nọ mà bay lên nguyệt kia, Thêm…

Read More

Nguyệt Cầm – Xuân Diệu

Trăng nhập vào đây cung nguyệt lạnh, Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần. Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm! Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân. Mây vắng, trời trong, đêm thuỷ tinh; Lung linh bóng sáng bỗng rung mình Vì nghe nương tử trong câu hát Đã chết đêm rằm theo nước xanh. Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời, Đàn ghê như nước, lạnh, trời ơi… Long lanh tiếng sỏi vang vang hận: Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người… Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê. Chiếc…

Read More

Lời Thơ Vào Tập Gửi Hương – Xuân Diệu

Tôi là con chim đến từ núi lạ, Ngứa cổ hát chơi. Khi gió sớm vào reo um khóm lá, Khi trăng khuya lên ủ mộng xanh trời. Chim ngậm suối đậu trên cành bịn rịn, Kêu tự nhiên, nào biết bởi sao ca. Tiếng to nhỏ chẳng xui chùm trái chín; Khúc huy hoàng không giúp nở bông hoa. Hát vô ích, thế mà chim vỡ cổ, Héo tim xanh cho quá độ tài tình. Ca ánh sáng bao lần dây máu đỏ, Rồi một ngày sa rụng giữa…

Read More

Dối Trá – Xuân Diệu

Tặng Lương Xuân Nhị Nói chi nữa tiếng buồn ghê gớm ấyĐể lòng tôi sung sướng muốn tiêu tan?Tất cả tôi run rẩy tựa dây đànNghe thỏ thẻ chính điều tôi giấu kĩ,Sợ đôi mắt điềm nhiên và diễm lệ.Vâng, nói chi để khêu lại nguồn sầuTôi ngỡ đã cạn hẳn trong bấy lâuĐể lại nhóm cho cháy thêm ngọn lửaTưởng gần tàn – Yêu? yêu nhau? làm chi nữa! Tôi vẫn biết rằng tôi chẳng xứng người;Mùa xuân tôi chưa hề có hoa tươi;Tôi như chiếc thuyền hư, không bến…

Read More