Núi Xa – Xuân Diệu

Núi tận chân trời đứng nghĩ xa, Gió đều trang trải nguyệt bao la; Êm êm núi biếc xinh như ngọc Và cũng buồn như nỗi nhớ nhà. Thấy núi yêu kiều, tưởng núi yên, Tha hồ ta mộng cảnh non tiên, Tưởng như núi đẹp là tranh vẽ, Nhưng núi không hề đứng thản nhiên. Lá úa, cành khô vẫn rụng dồn; Lối mòn, cỏ mạnh vẫn lên chôn. Chim hôm run rẩy trong tim nhỏ, Thỏ sợ dơ tai hứng tiếng ồn. Có lẽ ông tiều sống giữa…

Read More

Ca Tụng – Xuân Diệu

Trăng, vú mộng của muôn đời thi sĩ Giơ hai tay mơn trớn vẻ tròn đầy, Trăng, hoa vàng lay lắt cạnh bờ mây; Trăng, đĩa ngọc giữa mâm trời huyền bí; Trăng, vú mộng của muôn đời thi sĩ Giơ hai tay mơn trớn vẻ tròn đầy. Trăng, nguồn sương làm ướt cả Gió hây, Trăng, võng rượu khiến Đêm mờ chuếnh choáng, Ngươi ám ảnh hương thơm bằng ánh sáng, Ru màu êm, mà gọi thức lòng ngây; Trăng, nguồn sương làm ướt cả Gió hây, Trăng, võng…

Read More

Tiếng Gió – Xuân Diệu

Có nhiều lúc gió kêu thê thiết quá; Như gió đau một nỗi khổ vô hình, Như bao điều ảo não của nhân sinh Đã in vết ở nơi hồn của gió. Gió vừa chạy, vừa rên, vừa tắt thở, Đem trái tim làm uất cả không gian, Gợi bóng hình những thân thể cơ hàn, Với môi tím, với cảnh nghèo vạc mặt. Trong khung xám của mùa đông bằng sắt, Gió qua rồi còn lưu lại tiếng ngân: Cây bên đường trụi lá, đứng tần ngần, Khắp xương nhánh chuyển…

Read More

Cặp Hài Vạn Dặm – Xuân Diệu

Nếu ta có gặp hài tiên, Ta đi khắp xứ, khắp miền, khắp nơi. Ta đi, đi tận phương trời, Đi cùng phương đất, xa vời ta đi. In như chiếc chén lưu ly, In như chiếc lá hết thì tuơi xanh, Ta theo gió mạnh, gió nhanh Gió hung dữ, gió sát sanh, gió cuồng! Đi say và cứ đi suông, Ta đi mau lại hơn luồng gió mau. Đi mau! Trốn nét! Trốn màu! Trốn hơi! Trốn tiếng! Trốn nhau! Trốn mình!            …

Read More

Bên Ấy Nên Này – Xuân Diệu

Lòng ta trống lắm, lòng ta sụp Như túp nhà không bốn vách xiêu; Em chẳng cứu giùm, em bỏ mặc Mưa đưa ta đến bến Đìu hiu. Em ở bên mình; ta ngó say, Song le bên ấy với bên này Cũng xa như những bờ xa cách, Không có thuyền qua, không cánh bay. Ta thấy em xinh, khẽ lắc đầu. Bởi vì ta có được em đâu! Tay kia sẽ ấp nhiều tay khác, Môi ấy vì ai sẽ đượm mầu. Họ sẽ ôm em với cánh tay;…

Read More

Giới Thiệu – Xuân Diệu

Tặng Tú Mỡ Xin đừng tìm biết rõ chàng ta, – Nhân loại em gần vẫn xấu xa. Có đến mà yêu thì hãy đến Xem đầu mây gợn, mắt mây qua… Giữa người, anh ráng giấu tên đi; Thi sĩ, thưa cô, có quý gì! Huống nữa người ta đều tự ái; Bao giờ quen thuộc cũng khinh khi. Hãy biết rằng anh lúc ở trường Rất tồi toán pháp, khá văn chương, Chàng trai đi học nghe chim giảng, Không thuộc bài đâu; ấy sự thường. Hết nợ…

Read More

Với Bàn Tay Ấy – Xuân Diệu

Với bàn tay ấy ở trong tay, Tôi đã nguôi quên hận tháng ngày, Một tối trăng cao gieo mộng tưởng Vào lòng gió nhẹ thẩn thơ baỵ Một tối bầu trời đắm sắc mây, Cây tìm nghiêng xuống cánh hoa gầỵ Hoa nghiêng xuống cỏ, trong khi cỏ Nghiêng xuống làn rêu, một tối đầy Những lời huyền bí tỏa lên trăng, Những ý bao la rủ xuống trần, Những tiếng ân tình hoa bảo gió, Gió đào thỏ thẻ bảo hoa xuân. Bóng chiều đi vụt: bỗng đêm…

Read More