Tương Tư Chiều – Xuân Diệu

Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm; Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em. Không gì buồn bằng những buổi chiều êm. Mà ánh sáng đều hòa cùng bóng tối. Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối; Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành; Mây theo chim về dãy núi xa xanh Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ. Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em! Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm. Với sương…

Read More

Biệt Ly Êm Ái – Xuân Diệu

Tặng Nguyễn Xuân Khoát Chúng tôi ngồi, vây phủ bởi trăng thâu, Sương bám hồn, gió cắn mặt buồn rầu. Giờ biệt ly cứ đến gần từng phút. Chúng tôi thấy đã xa nhau một chút… Người lặng im, và tôi nói bâng quơ, Chúng tôi ngồi ở giữa một bài thơ. Một bài thơ mênh mông như vũ trụ, Đầy khói hương xưa, tràn ân ái cũ. Chúng tôi ngồi, vây phủ bởi trăng thâu, Tay trong tay, đầu tựa sát bên đầu. Tình yêu bảo: “Thôi các ngươi đừng…

Read More

Viễn Khách – Xuân Diệu

Tặng Nguyễn Nhược Pháp Đương lúc hoàng hôn xuống, Là giờ viễn khách đi. Nước đượm màu ly biệt, Trời vương hương biệt ly. Mây lạc hình xa xôi; Gió than niềm trách móc. Mây ôi và gió ôi! Chớ nên làm họ khóc. Mắt nghẹn nhìn thâu dạ; Môi khô hết níu lời… Chân rời, tay muốn rã… Kẻ khuất… kẻ trông vời… Hôm nào như hôm qua Má kề trên gối sánh? Anh đi, đường có hoa… Tôi nằm trong tuổi lạnh. Buổi chiều ra cửa sổ; Bóng chụp cả…

Read More

Chiều – Xuân Diệu

Tặng Nguyễn Khắc Hiếu Hôm nay, trời nhẹ lên cao, Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn… Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn, Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương. Phất phơ hồn của bông hường, Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng. Nghe chừng gió nhớ qua sông, E bên lau lách thuyền không vắng bờ. – Không gian như có dây tơ, Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu. Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều, Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn…  …

Read More

Gửi Trời – Xuân Diệu

I Ta nằm trong võng mắt đong đưa, Khi ấy ngày thu dọi ánh vừa. Nhan sắc chớp hàng mi óng ả; Đầu ta ân ái dịu dàng mưa… Quá êm ta tưởng ở chừng trời, Ta choáng không gian, níu tóc ngời: Tóc mịn đầy tay như suối mát, Lòng ta vui rợn thú chơi vơi… II Ta gửi trời ta giữa mắt nào Ở gần má lửa, cạnh mày dao… Khi ta trở lại, trời đâu vắng Lạnh lẽo mày xanh phản má đào.          …

Read More

Sắt – Xuân Diệu

Ngày muốn hết buồn như đời muốn hết; Chiều bị thương ráng sức kéo mình đi. Lũ mây già, nghìn vạn khối lâm ly, Đứng giữ lưới bủa vây trời nhỏ hẹp. Vài chiếc quạ, mình than, cong mỏ thép, Quạ vừa kêu, đến tự xự đêm nào; Những cây bàng là những bộ xương cao, Nét ngớ ngẩn đã rèn bằng sắt cũ. Tét cắn lá – lá nằm trên đất ủ, Màu lặng yên không còn mộng xa bay; Đất đen kêu như sắt dưới chân giày, Tiếng…

Read More

Chiếc Lá – Xuân Diệu

Theo Arnault Lìa cành, thân héo khô, Hỡi chiếc lá giang hồ, Đi đâu? – Tôi chẳng biết. Xưa ở cành cây thông: Bão đánh, cây gần chết. Chiều thổi đổi không cùng, Gió thoảng hay gió mau Từ hôm ấy, mặc lòng Đưa tôi rừng tới đồng, Núi trước tới lũng sau. Tôi đi nơi gió lồng, Không than cũng không nao; Tôi đến nơi bờ đến Lá hồng cùng lá đào.                           Xuân Diệu

Read More

Thở Than – Xuân Diệu

Tôi là một kẻ điên cuồng Yêu những ái tình ngây dại Tôi cứ bắt lòng tôi đau đớn mãi, Đau vô duyên, đau không để làm gì. Ôi! tình si Không có một giờ yên ổn! Nếu bỏ được trải lòng cho gió cuốn, Đem vứt đi, như là trái chua cay! Nếu một chiều có thể rải tung bay Tất cả linh hồn thổn thức! Nhưng mỗi lần đưa tay lên nén ngực Lại nghe tình nhiều hơn số ngón tay Với mi kia, mắt nọ, với môi…

Read More

Muộn Màng – Xuân Diệu

Anh biết yêu em đã muộn màng, Nhưng mà ai cưỡng được tình thương! Ngậm ngùi tặng trái tim lưu lạc Anh chỉ xin về một chút hương. Một chút hương phai của ái tình Mà em không thể gửi cùng anh; Để lòng ướp với tình phai ấy, Anh tưởng từ đây bớt một mình. Mắt ướt trông nhau lệ muốn tuôn, Gượng cười anh phải khóc thầm luôn: Em là người của ai ai đấy, Lưu luyến chi nhau để sớt buồn. Dầu chiếm tay em, anh vẫn…

Read More

Giờ Tàn – Xuân Diệu

Khi mai dậy sớm, trời êm ái, Cửa sổ thênh thang mở gió hồ: Hơi mát đưa hùa theo ánh sáng; Cành gần, chim rộn tiếng đùa nô. Chủ nhật còn nguyên, còn trọn vẹn; Tôi chưa tiêu mất một giờ nào. Như đứa trẻ con ôm cái bánh, E dè tôi muốn giữ cho lâu. Nhưng ngày cứ thoát đi từng chút; Rồi mặt trời cao. Nắng cháy tràn. Trưa đến: thôi rồi bình đã vỡ! Nửa ngày xinh đẹp đã tiêu tan! Thong thả, chiều vàng thong thả lại… Rồi…

Read More